Với Ngọc Lê Ninh, “Lạc Hồn Quê” là những vần thơ lắng đọng cảm xúc, mà còn là xúc cảm thiêng liêng dành cho quê hương và tình yêu đã hóa hồn vào những cánh đồng quê yên ả. Tác phẩm là lời thủ thỉ của người con xa xứ – nghe thấy “cỏ đón đôi bàn chân thân ái”, cảm nhận ánh hoàng hôn vỡ tan bởi bước chân cò, và lắng nghe tiếng sáo diều vi vu giữa trời thu mênh mang
Dành trọn nỗi nhớ và niềm sâu lắng cho người con gái ở lại với “niềm tin thời con gái”, dù chàng trai đã ra đi, mang theo lời thề theo gió bay xa, để lại người ở quê chới với cùng ký ức, gửi vào khúc hát vọng về từ miền trời xa
Khi phổ nhạc chính ca từ của mình, Ngọc Lê Ninh mong mỏi tiếng lòng ấy thêm ngân vang qua giai điệu da diết, để “Lạc Hồn Quê” là bản tình ca, mà còn là hồi ức ấm áp về tuổi trẻ, về tình yêu và quê hương—nơi khởi nguồn của cảm hứng và hoài bão không phai.